Thứ Ba, 6 tháng 3, 2012

Thức Khuya Coi Ma - Chương 3 - Truyện Ma Kinh Dị - Minh Nguyễn

Chương 3

Nhưng chiếc nhẫn cứ dính sát vào tay ông, không chịu sút ra. Tôi cố sức kéo cả 10 phút, mà chiếc nhẫn vẫn trơ trơ. Tôi toát mồ hôi không biết phải làm sao. Tôi bắt đầu mất bình tĩnh. Nhưng tôi không muốn rút lui, đã vào tận trong này rồi trở ra coi như không , nói sẽ không ai tin.  Ðúng lúc đó, có tiếng xe hơi lái vào bãi đậu xe. Tôi hốt hoảng nhìn quanh.  Mắt tôi chợt lóe sáng...  Một con dao con đang nằm trên cái bàn gần đó.  Không cần suy nghĩ, tôi lao lại chụp con dao và dùng nó cứa đứt ngón tay đeo nhẫn của ông Wangliu.  Tôi làm thật mạnh, thật nhanh. Chỉ trong nháy mắt ngón tay ông Wangliu đứt lìa. Thế là chiếc nhẫn sút ra. Tôi vội vàng chụp lấy chiếc nhẫn, nhưng rồi lúng túng không biết bỏ đâu.  Có tiếng đóng cửa xe. Gấp lắm rồi! Bí quá, tôi đeo đại chiếc nhẫn vào tay mình, phủ khăn cho cái xác, đẩy vào hộc tủ và cầm cái ngón tay đứt lìa của ông Wangliu chạy nhanh vào nhà vệ sinh.  Vừa trèo ra cửa sổ cũng là lúc tôi nghe tiếng lách cách mở ổ khóa của hai người liệm xác.  Thật là hú vía! Về đến nhà, tôi tìm một cái hộp, bỏ ngón tay vào, rồi đem cất ở chổ kín đáo. Xong đâu đấy, tôi đi thẳng vào phòng tắm rửa tay và cũng để rút cái nhẫn ra. Ngày mai, tôi sẽ đem cái nhẫn vô trường cho lũ bạn lé mắt. Thế nào tụi nó cũng nể tui cho mà coi. Tôi còn sung sướng hơn khi nghĩ đến ánh mắt thán phục của em Lan.  Nhưng cái nhẫn không chịu đi ra khỏi ngón tay tôi. Nó dính cứng ngắc, không rút ra được.  Tôi bực tức nghĩ thầm: "Không hiểu sao lúc mình đút cái nhẫn vô ngón tay thì dễ mà khi lấy ra thì không được vậy nè". Tôi đang định thoa xà bông lên chỗ cái nhẫn để cho dễ rút thì có tiếng gõ cửa phòng tắm:  - Anh Minh, em cần phòng tắm.  "Khỉ thật! Con em út đòi phòng tắm. Thôi để mai mình lấy chiếc nhẫn ra cũng được. Với lại bao nhiêu căng thẳng lúc ở nhà quàn đã làm mình mệt mỏi lắm rồi. Chi bằng cứ lên ngủ một giấc cho khỏa rồi mai tính sao thì tính" Nghĩ vậy, tôi thay đồ leo lên giường đánh một giấc.  Nhưng kinh khủng quá, lúc nửa đêm, đang thiu thiu ngủ, tôi chợt thấy ông Wangliu hiện ra, khuôn mặt tái ngắt, đôi mắt trắng dã, giơ bàn tay cụt một ngón nhào lại phía tôi đòi lại chiếc nhẫn. Tôi hốt hoảng hét lên:  - Hả?! Ông Wangliu!  Tôi giật mình choàng tỉnh.  Thì ra chỉ là một giấc mơ.  Bất giác, tôi đưa tay sờ vào chiếc nhẫn.  Nó vẫn còn đó.  Nhất định tôi phải lấy nó ra khỏi bàn tay tôi...  Trong cái đêm từ nhà xác về, tôi cố rút chiếc nhẫn ra khỏi ngón tay mà không được. Tôi đành đi ngủ chờ ngày mai. Nhưng đêm đó hai lần tôi nằm mộng thấy ông WangLiu hiện về, nhào đến tôi gào thét đòi lại cái nhẫn. Thấy mặt ông tái nhợt và bàn tay phải ngón giữa bị đứt, máu chảy từng giọt khiến tôi kinh hoàng khiếp sợ, không dám ngủ nữa mà nằm thao thức luôn tới sáng.  Hôm sau, thứ năm là lễ Tạ Ơn, cả gia đình tôi đều ở nhà. Từ sớm, ba mẹ và em tôi đã thức dậy, hình như họ chuẩn bị nấu gà tây. Tôi cũng định ra khỏi phòng giúp gia đình nhưng tự nhiên thấy người uể oải, rũ rượi bèn nằm ráng thêm một í.  Đang nằm mơ màng, bất giác tôi cảm thấy lành lạnh, vội đưa tay kéo chiếc mền để đắp.  Bỗng tôi thấy lạnh toát cả người khi nhìn thấy... Ngay... ngay... chỗ ngón tay tôi đeo nhẫn, một dòng máu đỏ đang ứa ra... Tôi hãi hùng nhắm mắt la lên:  - Lạy Chúa tôi! Đến khi bình tĩnh trở lại, tôi mở mắt, len lén nhìn xuống bàn tay... Thật ngạc nhiên... Dòng máu khi nãy hoàn toàn biến mất hay nói đúng hơn ngón tay đeo nhẫn của tôi chẳng có vết thương nào cả. Tôi dụi mắt hai ba lần... Vẫn vậy, không hề có chút máu nào trên bàn tay.  Ðang còn hoang mang thì đột nhiên cửa phòng ngủ tôi mở ra. Con em tôi chạy ùa vào nói:  - Anh la cái gì um sùm vậy!... Mẹ bảo ra ăn sáng kìa!  Tôi vội đuổi nó ra:  - Em ra trước đi, chút nữa anh ra.  Khi em tôi ra khỏi phòng rồi, tôi liền chạy ngay vào phòng tắm, đổ xà bông gội đầu đầy trên tay phải của tôi, rồi nắm chiếc nhẫn kéo ra thật mạnh.  Một lần... Hai lần... Ba lần... Rồi hơn cả chục lần... Chiếc nhẫn vẫn ù lì, không chịu sút ra. Một cái ngấn tím bầm, sưng lên nhay chỗ đeo nhẫn khiến tôi đau nhói.  Chết tôi rồi... Tôi không thể nào rút nhẫn ra được nữa.  Tôi vừa đau, vừa sợ, vừa mệt bèn đứng dựa vào vách tường cho lại sức. Bỗng tôi giật mình kinh hãi... Trong tấm gương đối diện chỗ tôi đứng, mặt ông Wangliu hiện ra nhăn nhúm, méo mó đến phát tởm... Như một phản xạ tự nhiên tôi đưa tay thủ thế thì đột nhiên cái bóng biến mất...
Hết chương 3
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close