Chương 2
Hôm sau, tôi tìm tới nhà ông WangLiu lúc ba giờ chiều. Ðó là căn nhà nhỏ nằm im lìm cạnh một con đường vắng tanh. Quả thật ổng đã chết.
Từ ngoài ngõ, tôi từ từ đi vào sân trong.
Trước cửa lớn có gắn lồng đèn đỏ. Dựng sát vách bên cạnh là vòng hoa phúng điếu lớn. Lúc đó, tôi chẳng thấy ai ra vào ngôi nhà, chỉ thấy ánh sáng lờ mờ phát ra từ ngọn nến trong nhà.
Tôi đứng tần ngần trước cửa, phân vân không biết làm sao. Cuối cùng, tôi đánh bạo bấm chuông.
"Kính koong... Kính coong... Kính coong..."
Một bà già Tầu lẹt xẹt đi ra mở cửa. Thấy tôi bà cất tiếng hỏi:
- Yes? Who are you? (Vâng? Anh là ai?)
- Mam! I am looking for professor WangLiu. Is he home ? (Thưa bà! Tôi tìm giáo sư Wangliu. Ông có nhà không?)
- Hic... hic, Wangliu is not here, he's gone forever!... Hic... hic... hic... (Hic... hic, Wangliu không còn ở đây, ổng đã đi luôn rồi... Hic... hic... hic...)
Chưa nói hết câu bà già khóc nức nở .
Tôi bối rối chưa kịp làm gì thì bà nói tiếp (Xin dịch thẳng ra tiếng Việt):
- Ông ấy chết trong bệnh viện ngày hôm kia. Sau khi giảo nghiệm, họ mới đưa ông vào nhà quàn Camino Memorial để sửa soạn (làm đẹp) cho tử thi. Ba ngày nữa làm lễ mai táng.
Nghe bà nói vậy tôi kín đáo thở phào (vì không phải tìm cách vô nhà bà). Rồi tôi giả vờ phân ưu vài câu và rút lui liền.
Trên đường về tôi quyết định ghé nhà quàn dọ thăm.
Nhà quàn Camino Memorial nằm khuất sau ngọn đồi, trên đồi có rất nhiều ngôi mộ. Tôi lái xe vào tận bãi đậu xe sát nhà quàn.
Ði vòng ra cửa trước thì thấy cửa khóa. Tôi ghé mắt nhìn vào nhưng không thấy ai. Lúc đó đã năm giờ chiều, trời đã nhá nhem tối. Tôi mò mẫm ra nhà sau đễ xem xét địa thế.
Có một dãy nhà sáng trưng, có cánh cửa còn mở. Tôi hồi hộp lại gần dãy nhà đó.
Căn phòng đầu tiên là restroom. Qua khỏi restroom, tôi nhìn vào căn thứ nhì . Bên trong có hai người đàn ông mặt áo trắng, họ đang lui cui làm việc bên một cái xác chết.
Ðúng là nhà chứa xác rồi!
Tim tôi đập thùi thụi. Tôi cố gắng chú mục nhìn kỹ khuôn mặt xác chết...
Đúng rồi! Đúng là xác ông Wangliu rồi!
Tôi ngồi thụp xuống đất tính toán.
Làm gì bây giờ đây? Ðợi đêm khuya lẻn vào sau nhà? Hay là ngày mai trở lại?
Ðang suy tính, tôi chợt nghe có tiếng động bên trong phòng. Tôi đứng dậy nhìn vào thì thấy hai người đàn ông đang cởi cái áo khoác trắng ra và trao đổi chuyện gì đó với nhau. Ðầu tôi chợt lóe lên một sáng kiến.
Tôi vội quành ra ngõ trước, rồi đi thẳng vào phòng gặp hai người:
- Xin lỗi, hai ông có biết là họ đã đưa xác ông Wangliu đến đây chưa?
Hai người đàn ông giật mình nhìn tôi, suy nghĩ một chút rồi nói:
- À, Wangliu hả? Nằm kia kìa. Chúng tôi còn sửa soạn , trang điểm và mặc đồ cho ổng. Ngày mai ông hãy trở lại thăm, còn bây giờ chúng tôi phải đi ăn tối cái đã.
Nghe họ trả lời vậy tôi đánh liều nói tiếp:
- Vậy hả, mai mới được thăm à?! Tiếc quá! Vậy mai tôi trở lại.
Và tôi bắt đầu thực hiện kế hoạch của mình:
- À restroom chỗ nào vậy ông, tôi xin đi nhờ một chút.
Họ tưởng tôi muốn hỏi restroom thật. Một người chỉ tay hướng dẫn tôi vào bên trong.
Tôi đi vội vào trong restroom. Chẳng cần xem xét nữa tôi tiến về phía cửa sổ và mở sẵn chốt cửa . Xong rồi, tôi đi ra ngoài phòng ngoài cũng vừa kịp lúc thấy hai người đẩy xác ông Wangliu vào trong một ngăn tủ sắt lớn. Lúc họ đẩy xác vào, tay phải ông WangLiu chợt bung ra, tòng teng, tôi thấy rõ chiếc nhẫn đá tím lóe lên.
Tôi chào hai người rồi đi ra khỏi dãy nhà.
Nhưng tôi không về mà lái xe ra sau một chổ khuất, rồi đậu lại ngồi suy nghĩ. "Có lẽ mình phải hành động ngay trong đêm nay chứ để đến ngày mai, lỡ có nhiều người đến viếng xác ông thì toi. Bây giờ họ đi ăn tối, dịp may rất tốt để lẻn vào lấy nhẫn".
Quyết định xong tôi ngồi chờ .
Khi hai người giữ xác vừa lái xe đi khỏi thì tôi liền ra khỏi xe, lom khom chạy lại chỗ dãy nhà. Tim tôi đập liên hồi, tay chân run lên.
Quái, bình thường tôi lì lắm mà sao bây giờ yếu vậy!... Mà thôi thây kệ!
Tôi chạy lại chỗ nhà vệ sinh (Restroom) rồi dùng hết sức đẩy cánh cửa (Slide Window) qua một bên, và hết gân, hít hơi, đu người vào bên trong. Chẳng khó khăn gì lắm.
Tôi lần mò vào trong căn phòng chính (có lẽ vì là nhà chứa xác , nên họ không gắn còi báo động). Ðúng là những học tủ chứa xác chết rồi. Tôi định vị trí hộc tủ của ông Wangliu và kéo cái ngăn kéo ra...
Một hơi lạnh toát ra làm tôi rởn người. Ðầu óc tôi tê cứng không còn suy nghĩ gì nữa...
Phải mất một lúc sau, tôi mới lấy lại bình tĩnh, bèn giở cái khăn đậy xác ra.
Ðúng là cái xác ông Wangliu đang nằm ở đó... Mặt ông trắng bệch.
Thất kinh hồn vía, nhưng chợt nghĩ đến ánh mắt giễu cợt của đám bạn, tôi liều mình chụp lấy bàn tay ông để tìm cái nhẫn...
Tay ông khô đét, cứng ngắc, lạnh toát...
Bất chợt tôi rùng mình khiếp đảm, vội nhắm mắt lại và cố kéo chiếc nhẫn ra khỏi ngón tay ông... Hết chương 2