Thứ Ba, 6 tháng 3, 2012

Thức Khuya Coi Ma - Chương 4 - Truyện Ma Kinh Dị - Minh Nguyễn

Chương 4

Rỏ ràng tôi vừa nhìn thấy ông Wangliu trong gương.  Nhưng... nhưng không thể nào như thế được! Chính mắt tôi thấy xác ông mà.  Hay là tôi bị ảo giác vì đầu óc quá căng thẳng?! Quá mệt mỏi, tôi lê bước trở về phòng ngủ, tìm một cái bao tay đeo vào để che vết thương trên ngón tay và ra ăn sáng. Tôi vừa ăn vừa suy nghĩ lung lắm. Thường nhày, cháo gà mẹ tôi nấu tuyệt vời vậy mà hôm nay tôi ăn không thấy ngon. Cái bóng của ông Wangliu còn lởn vởn trong đầu tôi.  Cha mẹ và em tôi nói loáng thoáng gì đó, tôi không nghe rõ hình như là... "Sao mặt thằng Minh tái ngắt vậy bà"... "Anh Minh đeo bao tay chi vậy?"...  - Minh! Minh ! Con bị gì vậy?! Sao không múc cháo ăn ? Nghe tiếng mẹ la, tôi giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ khủng khiếp trong đầu. Sợ mọi người nghi, tôi cúi xuống, múc một muỗng cháo.  Bất ngờ tôi hét lên:  - Trời ơi! Cái gì trong chén vậy? Một... một... ngón tay trong chén cháo!  Tôi hất tung chén cháo ra giữa bàn, rồi ôm bụng ụa mửa. Mẹ tôi hốt hoảng nói với bố:  - Thằng Minh nó học nhiều quá bị bệnh rồi, ông dìu nó vô phòng nghỉ đi.  Tôi định thần nhìn kỹ lại , thì ra chỉ là cái cổ gà. Không đợi bố đỡ dậy, tôi chạy một mạch vô phòng và nói:  - Bố mẹ đừng lo, con không sao đâu, chỉ hơi bị cảm chút ít thôi mà.  Trong phòng tôi ngồi hít một hơi thở lấy bình tĩnh.  Rõ ràng tôi bị ám ảnh... Nhất định tôi không sợ nữa.  Tôi cầm ống phôn gọi cho Lan và gọi cho hết tất cả bạn bè, bắt họ ra gặp tôi tại một quán ăn. Ngày lễ không ai đi học với lại tôi muốn chỉ cho họ xem chiếc nhẫn cho xong , để tôi còn tháo nó ra quăng đi cho rồi. Ðêm dài lắm mộng, thiệt đúng không sai. Dĩ nhiên là bạn bè tôi phục lăn. Lan thì khỏi nói, nàng là cô gái mới lớn, thích bạn trai mạnh khỏe, dám nói dám làm. Cả bọn họ ăn uống vui vẻ cười đùa, rồi mạnh ai nấy ra về vui vẻ. Chỉ có tôi là dại dột. Họ đâu biết tôi đã trải qua những giây phút kinh hoàng như thế nào. Quả thật tôi dại, còn trách ai nữa chứ.  Ðợi mọi người về hết tôi tháo bao tay ra coi lại bàn tay mình.  Bỗng tôi giật mình... Hình như bàn tay tôi có vẻ teo lại... và đen hơn.  Tôi đưa cả hai tay lên so sánh.  Rõ ràng hai tay khác nhau... Tay trái tròn trịa, trắng trẻo trong khi tay phải gầy nhom, đen đúa.  Tôi vô cùng khiếp sợ nhưng chẳng biết phải làm sao. Một ngày nữa (11/28/99) trôi qua. Chốc chốc, tôi lại tháo bao tay ra xem. Rõ ràng trong khi tay trái vẫn bình thường , thì bàn tay phải càng ngày càng teo lại nhỏ xíu, chỉ còn da bọc xương. Chiếc nhẫn vẫn xiết chặt lấy ngón tay, không tài nào gỡ ra được Thật lạ lùng! Thứ Hai (11/29/99) Ngày lễ đã hết, tôi đi học lại. Tôi tránh mọi người kể cả Lan. Dù biết Lan đang tìm tôi dữ lắm nhưng tôi vẫn cố lảng tránh nàng vì không muốn nàng thấy bàn tay quái dị của tôi.  Xong buổi học, tôi chạy vội về nhà tìm cách tháo chiếc nhẫn ra. Hết thoa xà bông , kem dưỡng da (Hand Lotion), tôi lại thoa các thứ dầu lên ngón tay nhưng vẫn vô hiệu. Chiếc nhẫn vẫn xiết chặt lấy ngón tay của tôi không chịu rời. Bàn tay bây giờ chỉ có da dính sát xương , từng lóng tay lộ lên rõ ràng . Tuy vẫn cử động được nhưng bàn tay nhìn rất kinh dị.  Thứ Ba (11/30/99) Trời ơi! bàn tay của tôi trở nên đau nhức quá. Từng cơn đau hành hạ tôi. Có lúc tôi tưởng cơn đau hết hẳn, ai dè chẳng được bao lâu thì cơn đau hành hạ tôi trở lại. Lâu lâu toàn thân tôi có một luồng khí lạnh chạy khắp người, ớn cả châu thân. Tôi không còn tinh thần nữa, tôi thật sự sợ. Ðây không phải là sự ám ảnh nữa!  Ðầu tôi chợt lóe lên một ý nghĩ: "Hay là ông Wangliu đang trừng phạt, đang trả thù tôi? Tôi cần phải có sự giúp đỡ , phải nói cho ai đó biết. Nhưng nói cho ai nghe bây giờ đây? Tôi không thể nào cho ba mẹ tôi biết. Tôi không muốn hai người đó lo lắng. Càng không thể nói cho Lan. Nàng giúp gì được cho tôi chứ?" Bí quá, tôi đã lên Net lúc 6 giờ tìm đại một diễn đàn nào đó để yêu cầu sự trợ giúp.  Thứ Tư (12/1/99)  Cả đêm qua tôi không ngủ được . Bàn tay tôi đau dữ dội. Tôi mở bao tay ra xem.  Quỷ thần ơi! Tay tôi đang bị tét lỡ. Từng miếng da khô rạn nứt.  Tôi cần phải đi bác sĩ.  Lan nữa ! Nàng gọi điện thoại nhất định đòi gặp tôi cho bằng được , nếu không Lan sẽ đoạn tuyệt nghĩ chơi tôi ra. Tôi buồn vô hạn nhưng biết làm sao đây.  Thôi đành phải gặp nàng một lần.  Buổi chiều, tôi gặp Lan mà tinh thần không có bên cạnh nàng. Nàng hành hạ tôi đủ điều, nói rằng tôi bỏ lơ nàng. Mặc cho Lan nói, tôi không chú ý nghe. Tôi phải lo bàn tay của tôi. Tôi hẹn giờ ngày mai đi gặp bác sĩ. Thứ Năm (12/2/99) Ðầu hôm, tôi ngủ được một chút. Nhưng nửa đêm về sáng, tôi bật choàng tỉnh dậy vì một cơn ác mộng quá khủng khiếp.  Ông Wangliu lại hiện về rõ mồn một. Mặt ông đanh lại dữ tợn. Ông hét lớn bằng tiếng Quan-thoại mà tôi biết chút chút:  - Trả cho tao, trả lại ngón tay cho tao! Tôi khiếp vía, không thể nào ngủ lại được nữa. Tôi bật ngọn đèn trong phòng cho sáng lên. Và lật bàn tay ra xem... Chợt tôi muốn hét lên một tiếng bể cả buồng phổi.  BÀN TAY tôi bây giờ đã trở thành một BÀN TAY XƯƠNG TRẮNG HẾU.  Tôi khóc nức nở, mà không dám cho ba mẹ hay.  Ðúng 9 giờ sáng, tôi đã có mặt ở văn phòng bác sĩ lo về tay. Vừa gặp bác sĩ tôi la lên:  - Bác sĩ giúp tôi, làm ơn khám tay tôi! Rồi tôi giựt cái bao tay ra cho bác sĩ xem. Tôi nghĩ là bác sĩ sợ hãi lắm. Nhưng lạ thật, ông bác sĩ vẫn thản nhiên nhìn bàn tay tôi nói:  - Tay anh có sao đâu? Nhìn bình thường, mà chiếc nhẫn ngộ quá ha. Cái gì kỳ vậy!  Tôi đưa bàn tay lên xem lại. Vẫn là bàn tay xương trắng mà? Tại sao ông không thấy? Tôi hét lên kịch liệt:  - Bác sĩ, tay của tôi nè, ông không thấy gì hả? Bác sĩ giúp tôi đi?  Bác sĩ vẫn ôn tồn:  - Bình tĩnh lại! Tay anh có sao đâu. Ðừng đùa nữa. Hay là anh đang bị stress (khủng hoảng). Tôi viết giấy giới thiệu cho anh qua gặp bác sĩ tâm thần, may ra ổng có thể giúp anh.  Tôi còn biết nói gì nữa? Ðành cầm tờ giấy giới thiệu đợi chiều ba giờ đi gặp bác sĩ tâm thần.  Nhưng cũng giống như bác sĩ trị tay, ông này cũng không hề thấy gì khác thường. Mẹ kiếp! Một lũ bác sĩ mù. Tay tôi thế này mà họ dám bảo là chẳng sao. Tôi bèn đi gặp Lan. Sau khi năn nỉ Lan muốn hết nước miếng, nàng mới nguôi giận. Bất ngờ Lan đòi xem tay tôi và chiếc nhẫn một lần nữa. Tôi liền cho nàng xem thử và ngạc nhiên thấy nàng chỉ coi chiếc nhẫn.  Ðúng rồi, một trăm phần trăm tôi bị ảo giác. Nhất định tôi sẽ lấy chiếc nhẫn ra và đem chôn trả lại cho chủ nhân của nó vào tối mai.
Hết chương 4
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close