Chương 9
Mọi việc xảy ra quá bất ngờ và quá nhanh khiến tất cả mọi người đều ngớ người ra, ánh mắt ngơ ngác nhìn cái thân người nằm dài trên sàn nhà.
Bác sĩ Emxtroong là người đầu tiên đứng dậy chạy vội đến bên Maxtơn và quỳ xuống cạnh anh ta.
Khi ông ngẩng đầu lên, ánh mắt của ông bối rối.
Ông nói nhỏ giọng sợ hãi:
- Lạy chúa tôi, anh ta đã chết.
Không ai hiểu gì cả. Ít nhất là ngay lập tức chẳng ai hiểu chuyện gì xảy ra.
Chết à? Chết ư? Chàng trai đẹp như thiên thần đầy sức sống vằ mới ở đây kia mà? Như là bị tia chớp đánh xoẹt qua. Những người trẻ tuổi khoẻ mạnh thường không chết như vậy, họ không chết vì rượu Whisky pha Xôđa.
Không, họ không thể tưởng tượng được.
Bác sĩ Emxtroong xem xét khuôn mặt của người chết. Ông cúi xuống ngửi cái mồm méo xệch và tím ngắt của Entơni. Sau đó, ông cầm cốc rượu mà Maxtơn vừa uống quan sát.
Tướng Mơcathơ kêu lên:
- Anh ta chết rồi à? Làm sao có thể hiểu được một chàng trai trẻ lại bị nghẹt thở dễ dàng vậy. Anh ta đã chết rồi ư?
- Anh ta đã chết do ngạt thở, thiếu oxy. Bác sĩ trả lời.
Lấy ngón tay chấm xuống đáy cốc, nơi còn đọng lại vài giọt rượu, ông thận trọng giơ lên miệng mút thử.
Chợt mặt ông nhăn lại, biến sắc.
Tướng Mơcathơ nói:
- Tôi chưa bao giờ thấy người ta lại có thế chết... chết vì sặc rượu!
Emily Brent cất giọng sắc sảo:
- Anh ta sẽ không bao giờ còn phải muộn phiền, lo sợ nữa.
Bác sĩ Emxtroong đứng dậy, nói khẳng định:
- Không phải anh ta chết sặc rượu. Maxtơn chết không tự nhiên.
Viơra thầm hỏi:
- Hay là... có cái gì đó trong rượu Whisky?
Bác sĩ gật đầu:
- Đúng. Tôi chưa thể nói chính xác đó là chất gì, nhưng theo tình trạng nhiễm độc của anh ta, tôi nghi ngờ có xianua trong rượu. Nó là một chất độc không mùi vị và phát huy tác dụng ngay lập tức.
- Ở trong cốc rượu? Thẩm phán hỏi
- Vâng.
Bác sĩ bước đến gần, nơi để đồ uống. Ông mở nút đưa chai Whisky lên mũi ngửi, sau đó lè lưỡi liếm, nhấp một chút nước xôđa. Rồi ông lắc đầu:
- Trong những chai này không có gì cả.
Lombơd lên tiếng:
- Vậy ông nghĩ rằng chính anh ấy cho chất độc vào cốc của mình hay sao?
Với vẻ mặt băn khoăn, khó hiểu, bác sĩ gật đầu nói:
- Có thể như vậy.
Blô góp lời:
- Chẳng nhẽ anh ta lại muốn tự tử ư? Thật kỳ quặc!
Viơra nói nhỏ:
- Không có lý do gì khiến anh ta tự vẫn. Anh ta là người có sức sống mạnh mẽ cơ mà. Khi anh ta xuất hiện với chiếc ô tô trên đồi trong chiều tà thì cuộc sống bị khuấy động, ôi anh ta như là... hình ảnh của anh ta như là... ồ, tôi không thể diễn tả bằng lời!
Nhưng tất cả mọi người đều hiểu cô nghĩ gì, Entơni Maxtơn trẻ trung mạnh mẽ, rất đàn ông như không phải là người trần thế. Và giờ đây, anh ta nằm trên sàn, người co rúm như bị sét đánh.
Bác sĩ Emxtroong hỏi:
- Có khả năng anh ta tự vẫn không?
Tất cả mọi người đều lắc đầu nhưng họ không thể nào giải thích được.
Trong đồ uống không có gì. Mọi người đều nhìn thấy Maxtơn đi lại bàn và tự rót lấy rượu cho mình. Điều đó chỉ có thể hiểu rằng, chất độc phải có sẵn trong cốc của anh ta. Như vậy chỉ có Entơni Maxtơn tự cho chất độc vào ly thôi.
Thế nhưng Entơni Maxtơn tự tử vì lý do gì?
Chẳng ai biết.
Blô trầm ngâm nói:
- Thưa bác sĩ, ông hãy chú ý đây! Theo tôi sự việc này không dễ hiểu đâu. Tôi khẳng định rằng Maxtơn không phải là loại người dám tự tử.
- Tôi cũng nghĩ vậy. Bác sĩ trả lời.
Họ dừng lại ở đó. Còn có thể nói thêm điều gì được nữa. Bác sĩ Emxtroong và Lombơd khiêng xác Entơni Maxtơn lên phòng của anh ta, đặt vào giường rồi lấy khăn trải giường phủ lên trên.
Khi họ trở lại phòng khách, tất cả mọi người đang tụ tập thành nhóm, trông ai nấy đều có vẻ sợ hãi. Đêm hôm đó, trời không mát mẻ chút nào.
- Tốt nhất chúng ta nên đi nằm... Bà Emily Brent nói... Đã muộn lắm rồi.
Đúng thế, đã quá nửa đêm. Bà nói rât có lý, nhưng tất cả đều ngần ngừ, họ chỉ muốn quây quần bên nhau trong phòng khách bởi vì có như vậy họ mới cảm thấy an toàn.
Ông thẩm phán lên tiếng:
- Dù sao chúng ta cũng cần phải đi ngủ tí chút.
- Con còn chưa dọn dẹp được bàn ở phòng ăn. Rôgiơ nói.
- Thôi, cứ để đến sáng mai hãy hay. Lombơd thông cảm.
Bác sĩ Emxtroong hỏi:
- Vợ bác đã khá hơn rồi chứ?
- Thưa ngài, để con vào xem đã ạ. Rôgiơ nói.
Một vài phút sau, bác ta quay lại báo:
- Bà ấy đang ngủ yên.
- Tốt rồi, đừng quấy rầy bà ấy. Bác sĩ khuyên.
- Thưa ngài, xin vâng ạ. Con sẽ tự dọn dẹp lấy phòng ăn, và đi soát lại tất cả cửa nẻo xem đã đóng kỹ chưa, sau đó con cũng đi ngủ.
Tất cả mọi người đều chậm rãi, uể oải đi lên tầng trên.
Nếu như họ ở trong một toà nhà cổ kính, cũ kỹ có sàn gỗ kêu cọt kẹt, mọi chỗ đều tăm tối và còn những bức tường nặng nề thì ắt là mọi người sẽ cảm thấy các bóng ma đi đi lại lại. Nhưng toà nhà này lại hoàn toàn hiện đại không có những bóng đen, chỉ toàn những bức tường vôi màu đẹp đẽ, đèn điện thì sáng choang, tất cả đều mới, đều sạch sẽ lộng lẫy. Trong toà nhà này không có những kho hầm bí ấn, không có những bóng ma lơ lửng.
Vậy mà một không khí kinh hoàng vẫn bao trùm lên tất cả.
Đến đầu cầu thang, mọi người chúc nhau ngủ ngon, rồi ai nấy đi về phòng riêng của mình. Tất cả đều vội vã. Không ai bảo ai, mọi người đều khoá cửa phòng lại.
Thẩm phán Uogrêvơ vào căn phòng ngủ được quét vôi trang nhã và ấm cúng. Ông cởi quần áo ngoài, rồi lên giường nghỉ ngơi.
Định chợp mắt ngủ, chợt ông nghĩ đến Étuốt Sitơn.
Ông còn nhớ rất rõ hình ảnh của Sitơn, từ mái tóc đến cặp mắt xanh, và cả thói quen luôn nhìn thẳng vào mắt người nói chuyện. Điều đó đã để lại ấn tượng rất tốt đẹp về hắn trong những ngưòi có mặt ở toà hôm ấy.
Công tố viên Luơlin đã kết thúc công việc rất sơ sài, cẩu thả. Anh ta bắt đầu hơi thái quá, và cũng quá khích trong việc chứng minh, luận tội hắn.
Trong khi đó, luật sư bào chữa Mathin lại tiến hành công việc rất cẩn thận. Cách lý giải của anh ta rất có sức thuyết phục. Những câu hỏi rất hóc búa. Từng bước, từng bước một, anh ta đã hướng toà theo ý kiến mà anh ta bảo vệ.
Sitơn đứng thẳng và trả lời các câu hỏi của toà với vẻ mặt bình tĩnh, không hề tỏ ra cáu kỉnh hay run sợ. Anh ta đã để lại ấn tượng tốt cho mọi người, chính vì thế mà luật sư bào chữa Mathin không nghi ngờ gì về việc anh ta được trắng án.
Thẩm phán trầm ngâm lên giây đồng hồ, rồi ông đặt đồng hồ lên mặt bàn ngủ cạnh giường.
Lúc này, ông vẫn còn nhớ rõ cảm giác khi ông ngồi trên ghế chánh án. Rất cẩn thận, ông đã ghi lại tất cả những chứng cứ, những câu hỏi dù nhỏ nhất đang định chống lại bản án.
Đến khi tranh luận, luật sư Mathin đã phát biểu cực hay. Còn công tố viên Luơnlin, lại không thành công lắm trong khi bảo vệ những ý kiến của mình.
Rồi sau cùng đến lời tuyên án của ông...
Thẩm phán Uogrêvơ chậm rãi tháo hàm răng giả ra đặt vào cốc nước. Môi ông thụt vào, bây giờ trông miệng ông gớm ghiếc tàn nhẫn như là miệng của “con mãnh thú”.
Thẩm phán nhắm mắt, và lặng lẽ mỉm cười.
Ông đã trừng trị được Sitơn!
Ông kêu lên tí chút, vì bệnh đau xương, rồi nằm lên giường và tắt đèn.
Ở tầng một, người phục vụ Rôgiơ bối rối đứng giữa phòng ăn.
Đôi mắt bác ta mởi to thất thần nhìn cái khay có đựng các quân cờ hình người da đen bằng sứ ở giữa bàn.
- Kỳ lạ nhỉ!... Bác ta lẩm bẩm... Mình xin thề rằng lúc trước nó vẫn còn đủ mười quân cờ kia mà, thế mà sao bây giờ chỉ còn có chín?!! Hết chương 9