Chương 9
Tôi cứ đứng ì trên bậc thềm, cảm thấy mình ngu ơi là ngu.
Chẳng muốn trở về khách sạn chút nào, vì không muốn Evra nhìn tôi như một thằng ngố, tôi lang thang quanh quảng trường để trời đêm lạnh lẽo làm cho cái đầu bã đậu của mình tỉnh táo lại.
Không thể tới ngày mai mới gặp Debbie, tôi đến trước cửa nhà cô bé, nhìn quanh. Biết chắc không ai có thể phát hiện ra tôi, tôi cởi giày rồi bắt đầu leo lên theo đường ống máng. Cửa sổ phòng Debbie chỉ cách mặt đất khoảng chừng bốn mét, vì vậy tôi leo rất nhanh. Lên tới ngang tầm, tôi móc móng tay vào tường gạch, mon men tới cửa sổ như một con thach sùng.
Thả người lủng lẳng dưới cửa sổ, tôi chờ Debbie xuất hiện.
Chừng hai mươi phút sau, đèn trong phòng bật sáng. Tôi gõ nhè nhẹ rồi gõ mạnh lên kính cửa. Tiếng bước chân lại gần.
Debbie mở hé màn cửa, bối rối nhìn ra ngoài.
Mấy giây sau, cô bé nhìn xuống và phát hiện ra tôi.
Tôi mở miệng, uốn hai môi rõ ràng để làm Debbie hiểu rằng tôi muốn nói: "Mở cửa ra".
Debbie gật đầu , quỳ xuống đẩy khung cửa kính lên:
- Bạn làm gì vậy? Đang nắm tay vào cái gì thế?
- Mình bay bềnh bồng trong không khí.
- Điên! Ngã xuống là chết.
- Yên tâm. Mình là nhà vô địch leo núi mà.
- Bạn chết cóng mất thôi. Giày đâu rồi? Vào trong này lẹ lên.
- Mình không muốn vào, mình chỉ leo lên để... Debbie, lời đề nghị vẫn còn giá trị chứ?
- Đề nghị gì?
- Một nụ hôn.
Debbie mỉm cười, mắt chớp lia lịa:
- Bạn khùng thật rồi.
- Điên tỉ độ thì đúng hơn.
- Tất cả trò nguy hiểm nay chỉ vì... lời đề nghị đó thôi sao?
Tôi gật.
Debbie nhỏ nhẻ:
- Sao không vào bằng cửa chính cho đỡ... khổ. Nhưng mình nghĩ bạn rất xứng đáng để... Thôi, lẹ lên.
- Đồng ý?
- Đồng ý.
Debbie cúi đầu ra ngoài cửa sổ, tôi vươn lên. Hai đứa chạm nhẹ môi vào nhau. Có thế thôi mà tim tôi đập hơn trống trận.
Cô bé tủm tỉm hỏi:
- Muốn thưởng không?
- C...o... o...ó.
Tôi run cầm cập. Không vì lạnh đâu. Tôi thề với bạn.
- Đây... Đây nữa. Debbie nhẹ nhàng hôn hai má tôi.
Tôi suýt tuột tay khỏi bờ tường. Hình ảnh tôi phản chiếu trên kính cửa trông ngố ơi là ngố!
Cô bé vẫy tay nói:
- Mai gặp lại, Romeo
- Mai gặp lại, Juliette.
Tấm màn buông xuống, cửa sổ khép lại, tôi từ từ tụt tới đất.
Trên đường về tôi lâng lâng như bay, và... gần tới khách sạn tôi mới nhớ tới đôi giày. Vội chạy ngược lại, tìm giày, rũ tuyết, rồi xỏ giày mà lòng vẫn lâng lâng...
Evra chăm chú vào màn hình đến nỗi không nhận ra tôi bước vào phòng. Tôi nói lớn hai lần "Mình về rồi" mà nó vẫn không thèm ngước lên, chỉ vẫy tay như bảo tôi im lặng.
Bực mình tôi gắt:
- Cậu làm sao vậy? Tưởng cậu nóng lòng mong mình về để biết mọi chuyện. Được, lần sau thì...
- Cậu xem tin tức hôm nay chưa?
- Người ta không chiếu thời sự trong rạp chiếu phim từ lâu rôi công tử Evra Von ạ. Nào, bây giờ cậu có muốn nghe câu chuyện của mình hay không?
- Cậu xem cài này đã.
- Xem gì?
Vừa hỏi, tôi vừa vòng ra sau Evra, liếc nhìn màn hình đang phát thời sự.
Tôi phì cười:
- Tưởng gì! Thôi tắt đi. Nghe chuyện tình yêu này...
- Daren!
Giọng nó thật khác thưòng, chậm rãi, nghiêm túc và đầy lo lắng... Cậu phải xem tin này.
Tôi biết nó không đùa.
Trên màn hình là cảnh bên ngoài một ngôi nhà cao tầng. Rồi ống kính di động vào bên trong. Một phóng viên tiếp tục nói về sự việc đang xảy ra.
Tôi hỏi:
- Chuyện gì vậy?
- Đây là nơi ngươi ta phát hiện ra những cái xác!
- Xác nào?
- Nhìn kìa!
Hình ảnh tối tăm trong ngôi nhà và hàng chữ trên tivi cho biết đây đoạn phim được ghi sáng nay. Nhiều bác sĩ và cảnh sác đẩy những băng ca di động. Trên mỗi băng ca đều có một bao xác người.
Tôi hỏi Evra:
- Phải bao đựng xác không?
- Xác đó... Sáu cái cả thảy. Cảnh sát vẫn đang lục soát thêm.
Tôi thắc mắc:
- Những vụ này có dính dáng dì tới minh đâu.
Nó mở lớn âm thanh bảo:
- Nghe đi.
Cô phóng viên đang nhìn thẳng máy quay cho biết: nhờ đám trẻ thách đố nhau vào ngôi nhà bỏ hoang nên cảnh sát mới phát hiện ra những cái xác này. Một phát thanh viên hỏi về thân nhân của những người chết. Cô phóng viên lắc đầu: cảnh sát chưa cho biết tên, còn chờ nhân thân của họ đến xác nhận.
Phát thanh viên hỏi:
- Chị đã biết nguyên nhân của những cái chết này chưa
- Chưa. Cảnh sát chưa tiết lộ tin tức gì. Chúng tôi chỉ biết được cho đến lúc này đã tìm ra sáu xác, nhưng vẫn chưa biết nạn nhân là nam hay nữ. Có vẻ như đây là các nạn nhân của một kẻ giết người hàng loạt hoặc của một vụ giết ngươi tế thân. Hai xác sau cùng chúng tôi chưa biết sao, nhưng bốn xác chết trước đều có những vết thưong kỳ dị và cùng ở trong tình trạng như nhau
- Chị có thể nói rõ hơn?
- Bốn nạn nhân đó đều bị thắt cổ. Ngoài ra, các xác chết... Tôi phải nhấn mạnh đây chỉ là một phỏng đoán... Các xác chết dường như bị uống đến cạn kiệt máu. Cho đến lúc này chưa ai biết rõ chuyện gì đã xảy ra ngoài cảnh sát và... kẻ sát nhân.
Evra tắt âm thanh, chỉ để phần hình. Nó thì thầm:
- Thấy gì không?!
- Ồ! Không thể...
Tôi nghẹt thở nghĩ đến ông Crepsley. Đêm nào ông ta cũng lẩn lút đi suốt đêm trong thành phố không biết vì lý do gì.
Tiếng nói của cô phóng viên vang vang trong đầu tôi: "Uống tới cạn kiệt máu"
- Ông Crepsley!
Tôi lẩm bẩm, mắt nhìn trừng trừng vào những hình ảnh không âm thanh mà chẳng thể thốt lên một lời nào nữa. Hết chương 9