Thứ Tư, 7 tháng 3, 2012

Giai Điệu Dưới Tầng Hầm - Chương 5 - Truyện Trinh Thám Hình Sự - John Trinian

Chương 5

Karl ngồi trầm ngâm trong phòng khách nhà ông. Mùi hăng hắc và bụi bặm của tấm thảm hoa rách nát và những đồ đạc rã rời phảng phất trong không khí. Ngậm một điếu thuốc lá trên môi, ông mơ màng nghĩ đến những triển vọng vàng son mà chiếc tủ sắt của “Monte - Carlo” sẽ đem đến cho ông. Với chiếc bụng no cứng sau bữa cơm, ông cảm thấy mình nặng nề, già thêm ra.  Bầu không khí nặng nề và tù hãm của buổi xế chiều càng thêm kéo dài bởi tiếng va chạm thoải mái của chồng đĩa chất trong bồn rửa đã bị sứt mẻ, tiếng nước chảy rào rào của chiếc vòi, tiếng lách cách của dao nĩa trong chậu men, tiếng thì thầm của cái máy thu thanh. Điều đó càng làm cho ông không cảm thấy thoải mái tí nào. Chiếc đồng hồ đeo tay của ông chỉ sáu giờ. Bên ngoài, trời tối dần.  Cậu con trai của ông bước vào phòng khách và ngồi xuống ghế. Nó vừa ăn tối xong. Suốt cả buổi, nó chỉ nhấm nháp thức ăn trong đĩa một cách hờ hững. Nó đã ăn xong món dưa chuột và uống hết cốc sữa, nhưng còn món thịt bằm và cơm thì gần như không đụng tới.  Karl lo lắng tưởng chừng trông thấy cậu con trai đang héo hắt ngay trước mặt ông. Một đứa trẻ giữa tuổi lớn phải ăn uống mạnh mới phát triển được. Ở tuổi này mà nhấm nháp như thế quả là không bình thường chút nào. Tuy nhiên, Karl đã không nói gì. Trong suốt bữa ăn, chỉ thỉnh thoảng ông mới đưa ánh mắt lo lắng về phía Edna như muốn nhắc bà về chuyện ăn uống của thằng bé. - Con thích dưa chuột không? Ông hỏi  - Con thích mê tơi. Đứa bé xác nhận.  - Đó là một trong những thứ rau quả mà ba thích nhất. Ướp thật lạnh với một chút nước chanh. Cũng thật ngon khi ăn với tiêu Cayenne.  - Tối mai mình có thể đi xem phim không ba? Đứa bé hỏi.  - Chắc chắn thế rồi. Thế con có thích xem các phim cao bồi không?  - Dạ, thích.  Karl im lặng, quan sát cậu con trai. Nó giống bức ảnh cha của Karl một cách lạ lùng. Nhưng chỉ giống khuôn mặt. Còn thân hình thì...  Cha của Karl có thân hình đẹp như Hercules, không đặc biệt cao lớn, nhưng lực lưỡng và tráng kiện, như Karl hồi thanh niên vậy. Ông cụ là người bán thịt vì thế Karl vẫn thường phụ giúp cha trong việc dọn dẹp cửa hàng. Mỗi chiều tối, sau khi tan học, ông quét sạch sàn nhà bằng một cây cào bằng tre hình rẻ quạt. Sau đó, ông rải và cẩn thận san bằng lớp mạt cưa vàng xung quanh cái thớt đẫm máu, rồi lấy khăn lau sạch. Cuối cùng, ông cất những tảng thịt còn dư vào phòng lạnh để dành bán ban đêm. Ngoài chuyện đó ra, ông còn làm thêm một số việc lặt vặt khác khi ông cụ cần như mài dao và máy băm, giao thịt cho các quán rượu trong khu phố...  Bất giác Karl lại nghĩ đến cậu con trai của mình.  Sau vài năm nữa, không biết thằng bé sẽ giữ lại những kỷ niệm gì về ông? Phải chăng nó sẽ biết cha nó đã từng nằm tù?  Câu hỏi vô ích! Lẽ tất nhiên nó sẽ biết. Đến một lúc nào nó sẽ phải đến làm việc cho một chỗ làm tư hoặc công sở nào đó. Chắc chắn khi ấy người ta sẽ hỏi các chi tiết về cha nó.  Chuyện gì sẽ xảy ra khi ấy nhỉ?  Có thể nó sẽ bịa ra một chuyện gì đó về ông nhưng cũng có thể nó nói hết những oán hờn của nó đối với một người cha đầy tội lỗi như ông. - Sao tối nay chúng ta không đi xem phim mà phải đợi đến mai hả ba? Câu hỏi của cậu con trai mang Karl ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. - Tối nay ba phải đi con à. Ba có một buổi hẹn rất quan trọng.  - Ba sẽ đi đâu?  - Không, ba chỉ đi nói chuyện về một vụ làm ăn với bạn của ba. Nếu mọi việc êm đẹp, gia đình chúng ta sẽ có thêm một ít tiền để trang trải. - Con sẽ giúp ba một tay, như ba đã từng giúp ông nội vậy.  - Ba bắt đầu già rồi và chẳng bao lâu nữa ba sẽ cần có một cậu bé để lo việc khuân vác.  - Như ba từng làm ở cửa hàng thịt?  - Đúng thế.  - Ba nói cho con nghe về ông nội đi!  - Không có gì nhiều để nói đâu. Ông nội con đúng là một con người chính trực.  - Ông nội vẫn còn cửa hàng thịt chứ ba?  - Không... Karl lắc đầu bảo... Ông nội con đã chết rồi.  - Chắc ông nội phải rất già lúc ông chết?  - Không già lắm.  - Ông nội có nhiều tiền không ba?  - Không. Nhà ta rất nghèo.  Edna chợt xuất hiện nơi ngưỡng cửa. Bà đang chùi hai bàn tay đỏ ửng vào chiếc tạp dề.  - Con hãy để ba yên một chút đi. Bà bảo con.  - Không phải thế đâu, Ed. Nó không hề quấy rầy anh một chút nào.  Đứa bé trở vào bếp và Karl đốt một điếu thuốc mới. Nếu ông muốn đến đúng giờ trong cuộc hẹn với Toschi, thì đã tới lúc ông phải đi.  - Anh không thắt cà vạt hả?... Edna giúp ông khoác áo choàng... Giờ anh đi à?  - Phải.  - Hãy còn sớm lắm mà.  - Anh sẽ ngừng lại giữa đường uống một ly để giết thời gian.  - Vẫn còn bia trong tủ lạnh đấy.  - Bia là thứ dành riêng cho người lao động... Ông mỉm cười bảo... Anh sẽ uống lúc trở về nhà.  Bà hôn ông. Kể từ lúc ông trở về nhà, đấy là lần đầu tiên bà hôn lên môi của ông.  - Em có vẻ phật ý, Ed. Có chuyện gì không ổn sao?  - Em lo quá Karl à. Em chỉ mong sao mọi chuyện đều tốt đẹp với anh! Em thích anh không làm gì thì hay hơn, nhưng dù sao anh vẫn sẽ không chịu nghe lời em, nên em chỉ đành ước mong anh thoát khỏi mọi chuyện lôi thôi.  - Sẽ giống như sau vụ Weintzer... Ông hứa hẹn... Em còn nhớ chứ? Cuộc sống của mình đã đẹp biết bao với những cụôc đi chơi ở Mexico, ở Tuscon...  - A! Chiếc xe hơi mới toanh đó! Thế mà họ đã tịch thu mất. Chiếc xe hơi lớn quá phải không anh?  Ông vỗ nhẹ lên má bà rồi đi ra.  Bên ngoài, trời nóng hơn ông tưởng. Khí hậu của San Fransico thường vẫn dành cho ta ngạc nhiên như thế đấy, hôm nay ta gần chết vì lạnh, thế mà ngày mai ta sẽ ngột ngạt như sắp tắt thở vì nóng. Thậm chí đến chiều tối, trời vẫn còn nóng, nhất là trong khu phố Hội Truyền giáo vì ở đây gió biển không thổi đến đựợc. Trong tiệm Antonio có khá đông người. Toschi đang đứng chờ bên ngoài, dựa lưng vào tủ kính.  - Chú đã điện thoại cho cậu em rể chưa? Karl hỏi.  - Vâng. Hai cô em của tôi đã đi xem phim. Anh ta đang ở nhà một mình.  - Tốt lắm.  - Lạy Chúa! Em không hiểu tại sao trời hôm nay lại nóng nực thế này. Chắc mình phải đi giải khát cái đã.  - Thú vị đấy! Karl hưởng ứng.  Hai người bước đi thong thả. Họ rời Missin Street khi tới ngã tư đầu tiên, rẽ vào một đường phố nhỏ và tối om. Nhiều gia đình người Mexico kéo nhau ra ngồi trên các bậc thềm cổng. Một người nào đó vừa hát vừa đệm đàn ghi-ta bài "Te recuerdo yo". - Em chỉ mong sao vụ này chấm dứt càng nhanh càng tốt. Frank thở dài.  - Mấy ngày nữa sẽ xong thôi.  - Ta sẽ ở lại San Hacienda trong bao lâu?  - Càng ít càng tốt. Tôi sẽ mướn một ngôi nhà nhỏ qua đường bưu điện với cái tên Lars Anderson.  - Gần “Monte - Carlo” chứ?  - Không xa lắm. Chú nóng ruột rồi sao?  - Chưa. Nhưng cũng sẽ vậy thôi.  - Càng hay. Nếu chú có hoảng lên một chút thì cũng là chuyện tự nhiên thôi.  Hai người bước vào một quán rượu. Đó là một căn phòng thật dài, với các bức tường được trang hoàng bằng nhiều tấm ảnh của những võ sĩ quyền Anh đã bị quên lãng, những cầu thủ khúc côn cầu và những diễn viên Mexico.  Heisler và Frank tiến đến bên quầy. Người phục vụ, một anh chàng Mỹ Latin có khuôn mặt gầy, đến hỏi họ dùng gì.  - Hai cô-nhắc. Heisler bảo.  - Anh có tác phong thật sang trọng. Toschi mỉm cười nói.  - Tại sao? Bởi vì tôi uống cô-nhắc hả? Thứ đó đâu có gì sang trọng...  Ông chợt cười khúc khích rồi nói tiếp: - Xét cho cùng, có lẽ chú nói đúng. Tôi thích những điều tốt đẹp... Chắc có lẽ do tôi đã già... Khi tôi còn trẻ, tôi không bao giờ có đủ kiên nhẫn khi xem một bức tranh, ngửi một đóa hoa hay đọc một cuốn sách... Bây giờ thì khác... Và rượu cô-nhắc chính là nguồn năng lượng tạo nên sức lực cho hai bàn tay của ta. Nó khiến ánh mắt ta trở nên duyên dáng hơn và con người ta dũng cảm hôn.  - Nghe anh nói thì ngon lắm.  Họ uống cạn hai cốc rượu và ra khỏi tiệm. Họ dừng chân ở một ngã tư, vì Toschi muốn đốt một điếu thuốc lá Lần đầu tiên nhìn thấy Frank, Karl tưởng như anh ta đã trên ba chục tuổi. Ông thấy ở anh hình ảnh của một con người cứng rắn, chững chạc hơn là bộ điệu của một chàng trai trẻ. Ông phân biệt được trong ánh mắt của anh một vẻ lôi cuốn, một sự nhạy cảm đặc biệt, mà ông ít khi thấy trong những kẻ đồng loại với ông. Thật là kỳ lạ khi phát hiện ra điều đó trong một con người mà mình đã từng sống chung suốt hai năm.  Mặc dù kinh ngạc, Karl chợt cảm thấy mình có cảm tình nồng nhiệt đối với Frank. Sự khám phá ấy khiến hai người thân nhau. Nhiều lần, và không phải là không có một chút khó chịu, ông cảm thấy Frank như là hiện thân của chính ông khi còn trai trẻ. Thú vị biết bao khi được ở gần một người mà ta có thể đặt trọn niềm tin tưởng và đáng lẽ ra chính là con của mình.  - Có bao giờ anh bị bắt vì tội du đãng? Frank khẽ hỏi trong bóng tối.  - Tôi chưa hề tự đặt ra câu hỏi đó. Còn chú?  - Em thì đã một lần. Em vẫn thường nghĩ đến chuyện ấy. - Chú chưa bao giờ giết chết một con người nào chứ?  Louis ở trong một ngôi nhà nhỏ chỉ có một tầng lầu mà tầng trệt là một tiệm thực phẩm và một cửa hàng sửa chữa giày dép. Một cầu thang lung lay bằng gỗ nằm giữa hai cửa hiệu dẫn lên căn hộ ở tầng một. Frank tiến lên trước và gõ nhẹ cửa căn hộ tối tăm.  Một thanh niên khoảng hai mươi lăm tuổi mở cửa cho hai người vào và gật đầu chào Frank. Anh ta mặc chiếc quần tây dài bằng nỉ màu xám khá hợp với cái áo sơ mi ngắn tay kiểu thể thao màu trắng. Anh ta có mái tóc đen, dài và trong đôi mắt nâu ngái ngủ lóe lên ánh ươn ướt. Thân hình anh ta cũng mảnh khảnh như Toschi, nhưng hơi nhỏ người hơn.  Mọi người bắt tay nhau. Louis hất đầu chỉ về phía trong cùng một hành lang tỏa mùi long não và véc-ni.  - Chỉ có chúng ta trong nhà... Anh ta thông báo... Em muốn pha cà phê, nhưng có lẽ trời hơi nóng phải không?  - Chú cứ pha cà phê đi. Frank bảo.  Một bóng đèn độc nhất gắn trên trần căn bếp trắng tinh. Một hột lê vừa nảy mầm trong một ly nước và một chồi non màu xanh ló ra khỏi vỏ. Nhìn nó, Karl chợt nghĩ tới Walter Tuttle và những cành giâm của ông ta. Ông vừa kín đáo quan sát những cử chỉ của Louis Goodwin vừa giả vờ xem xét cây lê. Phương pháp thật sự để phán đoán, đánh giá một con người, chính là trực giác. Hẳn là Frank quý mến cậu em rể của mình và như thế chắc chắn là đã đủ. Vả lại, đành phải thế thôi. Ông không thể hành động một mình trong vụ này. Ông cần một người chung sức biết cách phản ứng và có đủ gan dạ, điều mà ông đã không còn. Toschi đáp ứng được yêu cầu này. Toschi như là một sự nối dài của bản thân ông.  Nhưng với Goodwin, vấn đề được đặt ra khác hẳn. Người thứ ba góp mặt trong phi vụ sắp tới phải là một kẻ canh chừng đơn giản, một binh nhì ngoan ngoãn, một tay mau lẹ, một gã câm và là một tên lì lợm.  - Em rất vui vì các anh đã đến... Goodwin nói... Nếu Frank không gọi điện thoại cho em, có lẽ em đã đi xem phim với hai cô ấy.  - Chú không thích xem phim à? Karl hỏi.  - Không phải vậy. Em rất thích xem phim, ca kịch, khiêu vũ, ca hát, đủ các thứ đó. Nhưng các cô ấy vừa vào trong rạp là bắt đầu nói huyên thuyên. Mà nói về chuyện này thì chính vợ em là số một. Cô ấy có thể ba hoa đủ thứ trên trời dưới đất từ đầu cho tới cuối phim.  Karl gật gù, hoàn toàn tuơi tỉnh lại. Diện mạo của Louis y hệt một diễn viên kịch vào thời xưa, với đôi mắt đen, cặp lông mi dài và nụ cười rạng rỡ.  Họ ngồi chung quanh chiếc bàn. Louis rót đầy ba tách cà phê.  - Các anh có thích uống bia không? Anh ta để nghị.  - Không.  - Chú uống rượu nhiều lắm à? Karl hỏi.  - Không. Thỉnh thoảng mới uống một cốc rượu vang. Khi em đến nhà ba má vợ em, hai ông bà luôn luôn ép em uống rượu vang. Em phải chiều ý họ thôi.  Karl gật đầu tin tưởng. Tách cà phê này, căn bếp trắng tinh này khiến trong lòng ông tràn trề một cảm giác thanh thản.  - Chú nói đúng đấy, Louis. Tôi cũng vậy, tôi có gia đình. Điều đầu tiên tôi đã học được đó là không bao giờ được làm trái ý bố mẹ vợ. Đôi khi ta cũng cần phải vay của họ vài ba đô la.  Louis bật cười.  - Chú đã từng gặp khó khăn chứ?  - Chưa bao giờ. Louis khẳng định. - Chú đã hoàn thành nghĩa vụ quân sự?  - Vâng. Trong hải quân.  - Chú đã trông thấy cảnh bắn nhau?  - Chưa.  Karl có vẻ trầm ngâm.  - Chú đã có bao giờ tham gia những công việc nguy hiểm? Thuộc loại công việc mà tôi đã đề nghị với chú?  - Chưa bao giờ. Louis đáp lại rất thẳng thắn.  Karl đưa mắt nhìn Frank và anh khẽ gật đầu xác nhận. Karl liền ngoảnh mặt đi. Ông biết chắc chắn là Louis nói dối, nhưng như thế lại càng hay. Điếu đó chứng tỏ anh ta có khả năng chôn giấu quá khứ.  - Frank bảo tôi chú là tài xế giỏi.  - Em biết rất rành các loại xe.  - Chú là thợ máy à? - Vâng. Em có một xưởng sửa chữa xe hơi ở Daly City. Ồ! Không có gì ghê gớm lắm! Chỉ là một cơ xưởng nhỏ xíu.  - Công việc tốt đẹp chứ?  - Cũng tàm tạm... Louis nhún vai và đôi mắt rầu rĩ của anh ta nhìn thằng vào mặt Karl... Thỉnh thoảng, em làm một vụ với người buôn bán xe cũ, nhưng em không thích công việc này. Như thế không khác gì làm công cho một ông chủ.  - Tất nhiên... Karl bảo... Chú có thích kiếm thêm một ít tiền?  - Cái đó còn tùy.  - Tuỳ sao?  - Tùy theo những gì em phải làm, theo số tiền phải hùn, theo mức độ hiểm nguy, theo những người mà em phải làm việc.  - Frank chưa giải thích với chú hay sao?  - Chưa. Anh ấy chỉ bảo em rằng một người bạn thân của anh ấy đang cần một tài xế. Em đóan anh chính là người ấy.  - Đúng vậy.  - Tôi sẽ nói với chú biết chính xác việc mà chú phải làm. Trước hết chú có thể bỏ công việc của mình trong hai ngày mà không có ai hay biết không?  Louis hơi có vẻ ngạc nhiên.  - Hai ngày à?... Vâng! Chắc chắn là được...  - Chú sẽ làm việc đó như thế nào?  - Em chỉ cần báo tin cho vợ em biết là em đang bận sửa mới lại chiếc xe của một khách quen nên công việc có thể kéo dài mất đôi ba ngày, không thể về nhà được. Chuyện như vậy trước đây không phải là hiếm. Nếu trong hai ngày đó cô ấy vẫn gọi, em có thể bảo rằng em đang có một vụ giao dịch mua bán xe. Chuyện đó cũng đã từng xảy ra.  - Tôi hiểu. Công việc mà tôi đang dự định thực hiện có thể cầm chân chúng ta hai hoặc ba ngày. Có lẽ bốn cũng không chừng.  - Cả ba chúng ta đều làm vụ này?  - Frank biết rõ chuyện đó. Anh ấy sẽ giải thích cho chú sau.  Louis liền quay về phía Toschi.  - Chú sẽ lái xe cho chúng tôi đi và đón chúng tôi trở về sau khi xong việc... Karl nói tiếp... Chỗ đó cách đây khoảng một trăm rưỡi cây số. Chú cảm thấy có khả năng làm việc đó chứ?  - Vâng, được. Chỉ có thế thôi sao?  - Chú còn phải canh chừng. Công việc có thể khó khăn đấy.  - Em không ngại đâu.  - Hay lắm. Thế là cộng tác với chúng tôi chứ?  - Em vẫn chưa biết rõ các chi tiết.  - Chú không cần phải biết.  - Em sẽ lãnh bao nhiêu trong vụ này?  Karl bĩu môi với vẻ thư thái. Ông vuốt nhẹ cái đĩa và tách bằng ngón tay cái, suy nghĩ một lúc, rồi nói: - Hai chục nghìn. Louis nuốt nước miếng, môi dưới khẽ rung và bắt đầu hơi trề xuống.  - Chỉ để lái xe cho các anh?  - Chính thế. Để lái xe cho chúng tôi, để canh chừng và để ngậm miệng lại.  Louis chợt đứng dậy. Anh ta thọc hai tay vào trong túi quần, tựa lưng vào lò sưởi và nhìn hai người bằng con mắt lộ vẻ xúc động.  - Hai mươi nghìn đô... Anh ta thốt lên... Thế mà em chỉ trông mong ba bốn nghìn là cùng!  - Số tiền đó mới xứng đáng với công của chú, Louis à.  - Ngồi xuống đi, Louis... Toschi nhẹ nhàng bảo... Chú nhỏ cả nước miếng ra áo sơ mi rồi đấy.  Mà quả đúng như vậy. Cứ mỗi lần Louis động đậy đôi môi, một giọt nước miếng lại nhỏ xuống phía trên áo sơ mi. Gần như đó là một cái tật của anh ta. Karl chăm chú quan sát Louis và nhận thấy đôi môi dày cũng như cái bĩu môi hơi có vẻ kịch của anh ta bộc lộ một nét bạc nhưọc hơn là nhục dục và nghị lực. Louis nhìn vệt nước miếng trên áo sơ mi và mỉm cười với vẻ bối rối. Anh ta chùi áo, mím chặt môi một cách gắng gượng và ngồi xuống.  Vẻ mặt đăm chiêu, Karl lên tiếng: - Tôi yêu cầu mọi người trong chúng ta phải giữ chuyện này kín đáo. Chỉ sơ xuất một chút... Tôi xin nhấn mạnh... dù chỉ sơ xuất một chút thôi thì coi như  tất cả chúng ta sẽ mất mạng. Lần này, người ta sẽ không tống chúng ta vào tù mà sẽ hạ sát luôn. Phức tạp nhất là ở điểm này chú hiểu chứ?  - Em hiểu rồi. Louis trầm tĩnh quả quyết.  - Tốt! Về phần tôi, tôi không hề có ý ngoẻo, dù sao đi nữa vẫn chưa tới lúc đó. Tôi còn yêu đời chán. Và tôi chắc chắn rằng chú còn mong mỏi điều đó hơn cả tôi... Tôi không hăm dọa chú đâu. Tôi chỉ nói sự thật cho chú nghe: chỉ cần một chút sơ sẩy là chúng ta tàn đời.  - Em hiểu.  Louis nhắc lại.  - Chú biết “Monte - Carlo” chứ?  - Em có nghe nói. Đó là một sòng bạc lớn ở San Hacienda. Thiên hạ đồn rằng đó là cơ sở của các băng nhóm bất lương. Có phải...?  - Đúng vậy, chú bé. Karl gật đầu bảo.  Đôi môi của Louis lại run rẩy.  Karl đẩy tách cà phê của ông ra xa.  - Còn bây giờ chú hãy đi tìm vài lon bia như chú vừa nói ban nãy đi?  Mọi người cùng mở mấy lon bia và đặt lên bàn. Karl nếm thử một lon. Nói cho cùng, ông thích cô-nhắc hơn, nhưng dù sao bia cũng là thức uống không đến nổi tồi. - Thế nào?... Toschi bình thản hỏi... Anh thấy Louis thích hợp không?  - Rất tốt.  Louis nhe cả hàm răng trắng như ngà, mặt anh ta đỏ bừng.  - Xin chúc... Anh ta lên tiếng... Chúc sức khoẻ và may mắn cho tất cả chúng ta.  Họ cùng nâng cao các lon bia mà hơi lạnh đã làm đông các giọt nước lóng lánh nhỏ li ti.  - Và nhất là, chú phải nhớ không được hé môi bất cứ chuyện gì với cô em gái của tôi đấy nhé.  Toschi kết thúc câu chuyện với vẻ chán ngấy khi phải nhắc tới lời dặn cuối cùng này.
Hết chương 5
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close
This is the lightbox content. Close