Chương 11
Hai bàn tay của Karl run rẩy và ông cảm thấy lạnh ở đầu gối. Ông cuộn tròn mình trong thùng xe tối mịt, dơ bẩn của chiếc Pontiac và bị bủa vây bởi nhiều thứ mùi hôi của mốc meo, cao su, dầu xăng, bụi bặm... và cả mùi mồ hôi chua chua bốc ra từ người Frank Toschi đang nằm ép sát bên ông.
Người ông xâm xấp, nóng hổi. Tim ông đập liên hồi. Sự chật chội của thùng xe buộc ông phải nằm trong một tư thế cực kỳ khó chịu. Cứ mỗi lần xe bị xóc, ông lại rêm cả người, toàn thân đau nhức không chịu nổi. Đã thế, chiếc mặt nạ làm ông thêm vướng víu. Còn cái vành mũ như thể biến thành một vòng đai siết chặt hai bên thái dương của ông.
Sự bất định của trạng thái căng thẳng thần kinh đang khiến ông bứt rứt. Tuy nhiên, một cảm giác nhẹ nhõm, dễ chịu đang len lỏi khắp cơ thể ông. Ông bao giờ cũng có những phản ứng như vậy, sau mỗi lần giải quyết một công việc khó khăn. Ông cố ghi nhớ nhiều tiếng động có ý nghĩa và tập trung tư tưởng vào những rung chuyển của thùng xe để nhận định quãng đường vừa đi được. Âm thanh ồ ồ cho biết họ đang chạy qua chiếc cầu một nhịp có mái che... Xe khựng lại khi đến ngã tư của con đường mòn và đường cái... Rồi người bị xô sang bên trái chứng tỏ xe đang quẹo về phía bắc.
Chiếc xe hơi đang tăng tốc độ. Biết chắc rằng cả bọn đã ra khỏi thành phố, Karl hơi nhỏm dậy, tựa vai vào tấm vách ngăn bằng gỗ dán, hừ lên một tiếng lớn và thúc cùi chỏ vào Frank Toschi.
Thần kinh của Karl đã bị chấn động dữ dội bởi cuộc đấu súng. Trong lúc ông leo lên chiếc thang dây, vừa vượt qua khỏi mức cửa hành lang thì đột nhiên một nỗi kinh hoàng chốc lát nhưng vô cùng mãnh liệt đã tước bỏ tất cả sức lực của ông. Ông bám chặt vào các thanh ngang của chiếc thang, không sao trèo lên cao hơn được nữa.
Nhưng Frank và ông chỉ nghe tiếng hơi thở hổn hển của chính họ, khuếch đại một cách bi thảm bởi hiện tượng cộng hưởng trong cái giếng thang máy bằng bê tông.
Sau một phút dài nằng nặc, hai bàn tay của ông mới lại bắt đầu tiến lên từng nấc một trên chiếc thang run rẩy.
Cuối cùng họ đã lên tới buồng nhỏ ở tầng ba nơi đặt thùng quấn dây cáp của thang máy. Đầu óc vẫn còn quay cuồng và Frank, ông trông thấy rất rõ, cũng đang lâm vào một trạng thái tương tự. Cuộc đấu súng ngắn ngủi đó đã diễn ra trước mắt họ quá sức bất ngờ, không khác gì một cơn ác mộng.
Giờ đây, nằm co quắp trong thùng xe, họ vẫn còn toát mồ hôi hột khi nhớ lại mọi chuyện. Cuộc tẩu thoát bằng cách bò bốn chân trên mái nhà của sòng bạc “Monte - Carlo” cùng với việc hối hả tuột nhanh xuống gốc cây lớn, đã vắt kiệt sức lực hai người. Còn lúc này, họ gần như ngạt thở vì đủ các thứ đồ đang đèlên người.
Chiếc Pontiac chợt khẽ rung lên trong lúc chạy qua một khúc ngoặt. Cái mông của Karl tuột vào khoảng trống của chiếc bánh xe dự phòng, bị đầu vít lớn ấn sâu vào trong thịt đau điếng.
Không khí trở nên ngột ngạt. Karl ước gì có thể uống ngay một hớp bia mát rượi để làm dịu bớt cái cổ họng khô rát của ông.
Một hộp bia ướp lạnh!... Tại sao lại không nhỉ?
Kể ra thì cũng thật là kỳ cục khi mơ ước rượu bia trong một hoàn cảnh như thế này. Đáng lẽ phải nghĩ đến cuộc tẩu thoát mới đúng. Tuy nhiên không vì thế mà ông không được quyền nghĩ đến bia... Một chai bia ướp lạnh không đá...
Ông lấy hết sức đẩy cái lưng ghế. Nó hơi nhích ra một chút. Không khí mát mẻ, ùa vào qua cái khe vừa được nới rộng, đối với ông dường như trong sạch, dịu dàng lạ thường.
Ông nới rộng khe hở nhiều hơn nữa, chui đầu qua đó, rồi tới đôi vai, nhấc chiếc mông bị lọt vào khoảng trống của bánh xe dự phòng, và xoa bóp đốt xương cụt đau điếng.
Thở được một vài hơi thoải mái ông quên khuấy chuyện bia. Ông chợt nghĩ tới những bó tiền đang lạo xạo phía dưới ông.
Frank Toschi chợt cất tiếng cười nhẹ, anh có vẻ đang tự kể cho mình một câu chuyện thú vị. Karl liền bắt chước anh. Câu chuyện khá thú vị khiến cả hai cùng bật cười. Họ đã lừa được Nghiệp đoàn và phen này công lý sẽ không sao tính sổ với họ.
- Các anh đấy à? Frank nhại giọng Léon.
- Phải.
- Mọi việc tốt đẹp chứ?
- Rất tốt đẹp.
- Mẹ kiếp!... Frank nói với một vẻ thanh thản... Còn hơn cả tốt đẹp là đằng khác.
Họ luồn vào phía dưới lưng ghế sau, kéo theo các dụng cụ cùng hai cái túi.
Karl lục soát bên trong thùng xe để an tâm là họ không bỏ quên bất cứ vật gì ở đó. Không nói một lời, họ cởi nhanh giày, áo, thắt lưng và mặt nạ; tuy nhiên họ vẫn giữ đôi găng tay lại.
Họ gói tất cả dụng cụ thành một bó và buộc chặt bằng cái thang dây dài. Họ đặt chiếc ghế sau vào lại đúng chỗ và ngồi xổm trên sàn xe, đầu gối sát ngực. Tư thế này không thỏai mái một chút nào và cái bó đồ càng khiến họ thêm khó xoay sở.
Nhưng dù sao ở đây cũng dễ thở hơn ở trong thùng xe.
Toschi châm một điếu thuốc lá có vị bạc hà, rít một hơi dài, rồi chuyền qua cho Karl.
Cử chỉ này khiến họ nghĩ đến một cuộc nâng cốc chúc mừng. Điếu thuốc lá có một hương vị mát mẻ dễ chịu. Hai bàn tay của Karl vẫn còn run. Ông nhận thấy một nét lo âu im lìm trên gương mặt gầy của Frank.
Nhưng cả hai người nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, không còn bồn chồn sợ hãi. Một lần, Frank chợt ho một tiếng để thông cổ.
- Sao thế? Karl hỏi.
- Mệt. Và hơi hoảng. Tôi chả khoái trò leo thang chút nào. Lúc đó, tôi dám chắc rằng tiếng súng đã vang lên tới tầng trệt.
Anh ngừng nói và nhún vai bằng một giọng căng thẳng.
Thật ra, bản thân Karl cũng căng thẳng không kém. Ông biết việc đã xảy ra, nhưng ông hoàn toàn không biết tại sao chuyện đã xảy ra như vậy. Quả thực mọi việc xảy ra quá bất ngờ, quá sức khủng khiếp, quá sức chớp nhoáng đến nỗi Karl không có thời giờ để hiểu rõ ràng. Ông bất ngờ về chuyện Bertuzzi có mang vũ khí. Hắn đã giữ trong người mà không ai hay. Đáng lẽ Karl phải lục soát tất cả mọi người. Thế rồi, tên phụ tá của Bertuzzi dẫn xác xuống bằng thang máy và hai gã bỗng nổi khùng bắn lẫn nhau. Thật không hiểu nổi. Karl còn nghe rõ tiếng cười của Bertuzzi đúng ngay lúc hắn siết cò. Vừa tắt tiếng súng, Karl và Frank đã chuồn ngay, như mất hồn vì kinh hoảng.
- Lúc này ta đang ở đâu? Karl chợt hỏi.
- Ta đang chạy qua trước cửa hàng của Kovall.
Karl liền quỳ gối và liếc mắt nhìn ra ngoài.
Chiếc xe hơi đang tăng tốc độ.
Những chiếc lá bay lên trong ánh đèn pha, các vết sơn đỏ có pha chất phản quang trên những cây cột trắng ở bên đường lấp lánh sáng như những con mắt.
Một chiếc xe tải đang chạy vể phía nam, gầm lên trong lúc qua mặt họ, phả vào họ một luồng khí nóng. Các ngọn đèn hiệu vàng và đỏ nhấp nháy trong đêm tối và ống bô động cơ diesel xả ra nhiều tia lửa vàng rực.
Chiếc Pontiac chậm lại khi tiến vào một khúc ngoặt mới.
- Gã bồi bàn của “Monte - Carlo” xếp cho em một bàn gần Bertuzzi và một người bạn của lão ta... Tiếng Louis vọng lại từ phía trước... Bertuzzi có vẻ bơ phờ. Trông rõ là một lão già. Em khó khăn lắm mới tự ngăn cản mình để mắt đến lão ta trong suốt bữa ăn.
- Cậu đã ăn gì chưa? Frank hỏi.
- Một miếng bít tết. Chỉ một miếng bít tết. Đáng lẽ em phải gọi cả một con gà lôi với bánh mì chiên bơ hoặc một món tương tự như thế, nhưng lúc ấy đầu óc em mụ mị. Em chưa bao giờ đặt chân vào một nhà hàng thuộc loại đó.
Chính vì vậy mà em chỉ gọi một miếng bít tết như ở nhà. Nhưng nó tan ra trong miệng như bơ.
- Tôi không tự hỏi tại sao... Frank bảo bằng một giọng thản nhiên... Nhưng tôi đang đói bụng. Tôi có thể nuốt cả một con bò.
Họ ngừng lại ở cách biên giới quận San Hacienda tám cây số, chuyển các túi tiền sang chiếc Studebaker đang chờ đợi họ ở bên kia đường, và quay trở về theo phía nam. Con đường rất vắng vẻ. Ở cách xa thành phố như thế này lũ dế mặc sức gáy. Và khu rừng có vẻ tối tăm hơn.
"Chuyện này nên kết thúc càng nhanh càng tốt". Karl nghĩ.
Nhưng ông vẫn làm thinh.
Công việc đổi xe diễn ra âm thầm và nhanh chóng. Louis đã ngồi vào tay lái, trong lúc Frank và Karl lại ngồi nép mình xuống thấp.
- Ta quay trở về rồi. Louis thông báo lúc họ vượt qua biên giới của quận, rồi không nói gì nữa.
Đi được thêm mấy cây số, chiếc Studebaker chạy chậm lại, quẹo phải và đi vào một con đường mòn hướng về phía tây. Bóng tối bao trùm lấy họ.
Lúc này, Karl đã hoàn toàn lấy lại bình tĩnh. Ông nhắc lại một lần cuối vụ bắn giết người dưới căn hầm, rồi không nghĩ tới chuyện đó nữa. Ông không hiểu gì hết và cũng chẳng muốn tìm hiểu lý do vì sao lại xảy ra cuộc đấu súng đó. Ông nằm trên nệm xe, châm một điếu xì-gà mới và ngắm hàng cây tối đen đang lướt nhanh bên ngoài cửa kính.
Louis lái xe một cách cẩn thận và chầm chậm. Dù hoàn toàn không biết gì về con đường mòn này, anh ta vẫn đi theo không chút khó khăn. Ánh đèn pha nhảy múa như điên khùng, hết tia lên ngọn cây, rồi lại chiếu xuống mặt đường khi xe gặp phải các mô đất và ổ gà. Động cơ rú lên run rẩy, vì lúc này Louis phải liên tục chạy số hai.
Karl dần dần cởi mở. Đầu gối ông ấm lên và ông là người đầu tiên ngạc nhiên nhận thấy bàn tay của mình không còn run nữa.
- Một nơi tuyệt vời để nổ bánh xe. Frank nói vui.
- Đừng nói chuyện xui xẻo. Karl nhắc nhở.
Tất cả đã kết thúc. Chằng bao lâu nữa họ sẽ đến được nơi an toàn. Kế hoạch do Karl đề xướng đã tỏ ra tuyệt hảo. Ông đã vắt ông già Larry như vắt một trái chanh, cho đến giọt cuối cùng và ông già đã thổ lộ tâm tư không hề luyến tiếc. Sau đó, Karl chắp nối các nguồn tin thu nhặt được, lên kế hoạch, dự kiến các khả năng, cân nhắc lợi hại, và cuối cùng điều hành mọi việc hết mức có thể của mình. Ông vẫn biết loại sự việc này thường vẫn có nhiều tình huống ngoài dự kiến, thế nhưng diển biến vụ việc lần này đã vượt quá khả năng tưởng tượng của ông! Nhưng dù sao ông đã thành công. Bây giờ, đã đến lúc ông giải nghệ.
Bất giác, Karl cảm thấy sức nặng tuổi tác dường như đã quay trở lại đè nặng lên vai ông. Ông trông giống một diễn viên già nua vừa đóng một vai trẻ tuổi, chợt cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm hẳn khi bức màn hạ xuống sau hồi cuối cùng. Chắc là ông còn chưa hoàn toàn thoát nạn, nhưng không nghi ngờ gì nữa, phần gian khổ nhất đã xong. Chẳng bao lâu, ông sẽ ở nơi an toàn.
Ông không cảm thấy một chút hối tiếc nào. Ông đã không làm điều gì độc ác với bất cứ ai. Đã đành chiếm đoạt của cải người khác là phạm pháp, nhưng cướp tiền của “Monte - Carlo” lại là một chuyện hoàn toàn khác hẳn. Ông đã phạm tội gì khi cướp tiền của một băng nhóm làm ăn phi pháp kia chứ? Thậm chí công lý cũng sẽ không truy nã ông. Như thế có nghĩa là ông đã không gây thương tổn cho xã hội. Đúng vậy, đây không phải là một vụ cướp đoạt. Đây chỉ là một vụ chuyển tiền. Từ một bọn bất lương này sang một bọn bất lương khác.
Louis đột ngột dừng xe lại. Karl ngồi bật dậy, vớ ngay cây súng săn ở bên cạnh. Frank cũng rút khẩu súng lục ra khỏi áo bluđông.
- Có rắc rối đây. Chúng ta vẫn còn chưa xong chuyện. Louis lẩm bẩm với vẻ hoảng hốt.
- Bình tĩnh nào! Karl khẽ bảo.
- Nhưng...
- Chú cứ dừng lại và cố gắng giữ vẻ tự nhiên. Không phải rào chắn của tụi cảnh sát.
Ở cuối sườn đồi, một đốm sáng nhỏ đang dao động. Đốm sáng mỗi lúc một lớn dần khi chiếc xe của họ tiến lại gần. Xuyên qua rừng cây, họ nhận thấy đốm sáng đó chính là ngọn lửa phát ra từ một căn lều thô sơ. Một bóng người đen sẫm, đứng ở giữa đường, đang giơ cao một cây đèn lồng đỏ.
Chiếc Studebaker dừng lại cách căn lều một khoảng xa. Người đàn ông ở giữa đường tiến về phía họ sau một lúc đứng bất động vì ánh đèn pha chói lòa của chiếc xe hơi.
Frank và Karl vội vàng che giấu vũ khí. Louis hạ kính cửa xe xuống.
- Chuyện gì xảy ra vậy? Louis lên tiếng.
- Bọn anh vẫn ổn chứ? Người đàn ông cầm đèn vui vẻ hỏi lại.
Rồi ông giải thích cho cả bọn biết chuyện gì đang xảy ra ở đây:
- Chúng tôi đang giải tỏa tai nạn trên đường, cách đây năm trăm mét. Xin các ông vui lòng chờ đợi cho đến khi chúng tôi giải quyết xong mọi việc. Đến lúc đó, tôi sẽ ra tín hiệu để báo cho các anh biết. Chỉ mất mấy phút thôi.
- Các ông đang kéo những thứ gì thế? Karl hỏi.
- Một cây cột. Chiếc xe tải bị lật do trời mưa làm con đường trơn trợt. Hơn nữa, tài xế là một tay mới vào nghề. Cây cột trên xe lăn xuống chắn ngang đường...
Nói đoạn ông ta lại hỏi:
- Các ông từ xa đến à?
- Chúng tôi đang quay trở lại nơi làm việc... Karl giải thích... Chúng tôi cùng làm việc ở nhà máy xi măng trên sườn núi.
- Ở chỗ Carter à?
- Vâng. Tôi là đốc công.
- Tôi sẽ thu xếp để cho mấy anh không phải chờ đợi quá lâu. Ngay khi họ đưa được cây cột lên xe, tôi sẽ thông báo.
- Tốt lắm. Xin cảm ơn.
Ông già đặt cây đèn lồng xuống giữa đường, chào họ bằng bàn tay nhăn nheo màu nâu, rồi quay trở lại căn lều.
- Theo ý anh họ sẽ mất bao lâu mới xong? Louis hỏi.
- Không lâu lắm đâu. Karl lơ đễnh trả lời.
Mọi người nghe thấy tiếng động cơ ì ạch ở đằng xa.
- Tôi ao ước được có mặt tại Frisco. Frank bảo.
- Tôi cũng vậy! Karl nói theo.
- Anh tin rằng hai gã thủ quỹ và viên kế toán vẫn chưa mở được dây trói à?
- Có lẽ. Dù sao đi nữa, ta không còn gì nguy hiểm. Chiếc xe tải gặp nạn đang chắn ngang con đường mòn. Ta sẽ phải đợi cho đến khi nó ra tới đường cái. Nhưng không lâu lắm đâu. Chỉ nửa tiếng là cùng.
- Mẹ kiếp! Tóm lại, hiện giờ nó là thứ cản đường chúng ta?
- Đúng vậy.
- Thế lỡ như bọn cớm thông báo cho đồng nghiệp của chúng ở quận bên bằng vô tuyến thì sao? Rất có thể bọn họ đang chờ đợi chúng ta dưới thung lũng, hoặc ngay trên xa lộ.
- Không... Karl quả quyết... Muốn báo động thì mấy gã ở sòng bạc sẽ phải tìm cho ra một lý do xác đáng. Nếu ta bị cảnh sát bang hoặc bọn cớm của quận lân cận bắt được, thì coi như toàn băng ở San Hacienda "lên đường". Ngay cả viên biện lý cũng sẽ bị tống vào nhà đá! Chúng làm sao mà giải thích rằng chúng ta đã xoáy của chúng một phần tư triệu đô la? Chúng không thể bịa ra chuyện chúng ta đã cướp ngân hàng của chúng, bởi vì khi đó tụi F.B.I sẽ nhảy vào. Chúng cũng không thể bảo rằng chúng ta đã vét két của nhà hàng ăn, vì số tiền quá lớn (ông cười nhẹ). Chúng lại càng không thể nghĩ rằng chúng ta đã đi quá nhanh ngay trong đêm tối, vì chúng ta sẽ bị lục soát và không giấu nổi hai túi tiền.
Đôi má xương xương của Frank đã hồng hào trở lại. Anh mỉm cười.
- Karl, anh đã nghĩ trước tất cả. Phải nhìn nhận là như thế.
- Chính Larry Grant cũng có công rất lớn.
- Đồng ý, nhưng chính anh đã tổ chức thực hiện.
Mọi người im lặng.
Một phút sau, ánh đèn pha của chiếc xe tải chợt xuất hiện.
Frank lên tiếng huýt gió một cách vui thú.
- Em ít đói hơn ban nãy... Anh tuyên bố... Nhưng em sẽ uống đã đời.
Lúc bấy giờ Karl mới chợt nhớ đến chai cô - nhắc hảo hạng mà ông quơ được trên bàn của Bertuzzi. Ông thử mở ra một túi, lục lọi trong đống giấy bạc, nhưng mấy ngón tay của ông chỉ sờ phải các xấp tiền dày cộm kêu lạo xạo.
Tiếng động cơ của chiếc xe tải mỗi lúc một tới gần. Ông già ban nãy đã ra khỏi căn lều và đứng bên cạnh cây đèn lồng, quay lưng về phía chiếc Studebaker.
Karl từ bỏ ý định kiểm soát cái túi thứ nhất. Ông cột miệng túi lại bằng một mẩu dây vải, lẩm bẩm bảo chắc hẳn chai rượu ở trong cái túi thứ hai đang ở bên cạnh Frank. Ông sờ nắn bên ngoài cái túi. Ngón tay của ông bắt gặp cái chai qua lớp vải.
"Đúng là nó ở trong cái này". Ông bảo.
Và ông thọc cánh tay vào giữa các xấp bạc.
Ông già gác đường chợt lắc lư cây đèn, rồi tiến lại gần chiếc xe hơi của họ.
- Cất cái túi đi, Frank. Karl khẽ bảo.
- Tất cả đây rồi... Ông già gác đường cười khà khà nói... Mọi chuyện được giải quyết nhanh hơn tôi tưởng. Xin lỗi đã làm cho các ông bạn phải chậm trễ.
- Không hề gì. Louis nói xã giao.
Chiếc xe tải chạy từ từ phía trước chiếc Studebaker. Nó đang kéo lê cây cột trụ khổng lồ bằng một sợi dây xích lớn. Cả con đường mòn như bị cày nát dưới sức nặng của các bánh xe.
Một công nhân người da đen, đội một cái mũ sơn bạc và có bộ râu theo kiểu Van Dyck ló ra khỏi căn lều và nhảy lên sàn xe tải.
Ông già gác đường lại lắc ngọn đèn. Louis cho máy nổ. Chiếc xe bọn họ di chuyển chầm chậm và cẩn thận khi qua các chỗ ngoặt.
Mặc dù không có các bảng tín hiệu và cột cây số, Karl vẫn có thể ước tính và đóan chừng họ đang ở chặng giữa của con đường ven biển.
Ông lại ngã người ra ghế và nhắm mắt.
Không một ai trong bọn họ lên tiếng, nhưng cả ba cùng đang cảm nghĩ về một chiến thắng đầy cam go mà họ vừa đạt được.
Karl bỏ mũ ra và áp mặt vào mặt kính mát.
Lần đầu tiên kể từ nhiều năm nay, ông mới được thưởng thức một sự tự do hoàn toàn, mặc dù ông đang mệt và có tâm trạng mơ màng.
- Con đường cái đây rồi. Louis khẽ reo lên.
Cả Karl lẫn Frank đều không trả lời. Karl gần như không nghe gì. Ánh sáng yếu ớt của bảng điều khiển soi lên nét mặt của người lái xe một sắc xanh nhạt và bệnh hoạn khiến Karl chợt nhớ lại khuôn mặt của Louis trong ngôi nhà nhỏ.
Tất cả đều đã quá xa xăm! Ngay cả “Monte - Carlo” cũng hết sức xa vời.
Karl sắp sửa trở về nhà mình. Thế là xong. Như một nhân vật anh hùng trong một câu chuyện cổ tích, ông đã trèo được lên gốc cây cao tới tận trời và đã bắt lại được con gà đẻ trứng vàng mà con yêu tinh đã cướp đoạt. Ông đã đốn gốc cây và con yêu tinh vĩnh viễn bị giam giữ trên trời.
- Anh có muốn em lấy chai rượu ra cho anh không? Frank khẽ hỏi.
- Khoan đã... Karl lơ đễnh trả lời... Chúng ta gần đến nơi rồi.
Trong căn phòng mờ tối, Benny Coca im lặng quỳ xuống, quay đầu và nhìn những người đang đứng ở chân giường. Sau khi bác sĩ Sheldon gật nhẹ đầu tỏ vẻ đồng ý, Benny khẽ chạm vào vai Léon.
Artie đứng tựa lưng vào tường, im lặng quan sát. Hắn ta nhìn thẳng vào mặt Loren Snyder, viên biện lý của quận đã bị Léon mua chuộc, với vẻ hoài nghi.
- Ông Bertuzzi, ông đã khá chưa?... Benny khẽ hỏi... Bây giờ ông có thể nói được rồi chứ? Ông Snyder và Artie đang muốn nói chuyện với ông.
Léon ho lên một tiếng và hé mắt.
Bọn chúng đang nói gì vậy? Như thế này ông chưa đủ đau đớn hay sao?
Rồi ông quay đầu, nhìn thẳng vào mặt lão già Sheldon vẫn luôn luôn đội chiếc mũ cao bồi và mang chiếc cà vạt nhỏ như sợi dây giày.
- Nghiêm trọng lắm à?... Léon hỏi...
- Không, không... Ông không cần trả lời...
- Một tên ba láp đê tiện như ông...
Léon không nói được hết câu. Một cơn ho khan đã cắt ngang lời ông. Ông buông tiếng thở dài...
Dường như ông không trông thấy những kẻ giúp việc cho mình. Ông đang buồn rầu nghĩ đến Janet, đến những đồng tiền mà ông đã liệng xuống cái bể bơi tuyệt trần đáng giá sáu chục nghìn đô la để cầu mong cho mình được may mắn. Rồi ông nghĩ đến Chalie Eagan, đến công việc ở Nevada, đến công việc ở Dade County.
Ánh mắt Léon chợt dừng lại ở Benny Coca.
- Tôi đã diệt được nó rồi, phải không? Ông hỏi.
- Stanley ấy à? Chắc chắn rồi, ông Bertuzzi. Lúc này anh ta đã nằm im một đống.
- Càng hay! Thằng đểu đó muốn vắt tôi như vắt một trái cam. Nó chỉ muốn liệng tôi vào thùng rác... Tôi đã đích thân dạy cho nó biết tay.
Tại sao trời tối thế này?
Léon cố ngồi dậy, nhưng không thể nhúc nhích.
Ông quá yếu... phải, quá yếu...
Sức lực của ông đâu cả rồi?
Jane đang ở đâu vậy? Tại sao cô ả không mang tới cho ông bữa điểm tâm như thường lệ?
Ông ráng sức mở mắt.
- Hà hà! Tôi đã diệt được tên thối tha Stanley đó rồi!
Snyder quỳ xuống bên cạnh ông. Đằng sau cặp kính gọng thép, đôi mắt ông không rõ nét.
- Ông đã nói đến chai cô - nhắc, ông Bertuzzi. Ông đã bỏ thuốc độc vào chai rượu mà ông muốn cho Stanley uống, phải không? Ông đã nói với tôi cái chai ở trên bàn và bọn cướp đã lầm lẫn lấy mất?
- Đúng như thế... Léon nói bằng một giọng xa xăm... Này, Stanley, chú hãy đến uống một ly với thằng bạn già Léon của của chú đi.
- Ông Bertuzzi, phải báo cho nghiệp đoàn. Có phải bọn chúng đã lấy chai cô-nhắc đó đi theo?
- Hãy để cho tôi yên thân, Snyder! Cút đi!
- Bertuzzi! Tôi cần phải bíêt chính xác câu chuyện về chai cô-nhắc.
Láo.. Láo quá! Bọn chúng giờ đây đã không thèm gọi ông với từ ông nữa. Chúng khinh thường ông quá mà.
Léon cố gắng nghĩ đến chai cô - nhắc. Ông giải thích rằng nếu lũ cướp chỉ cần uống một hớp nhỏ thôi, để chúc mừng phi vụ thành công, chúng sẽ chết trong vòng vài phút.
Ông yêu cầu Benny báo cho Roger Dolan cứ việc canh chừng bọn kền kền trên trời nếu muốn tìm đuợc các tử thi. Nhất là, Benny hãy nói rõ với Dolan rằng Léon đã không bao giờ trễ hạn trong suốt hai mươi lăm năm nay...
Rồi, với vẻ bối rối mơ hồ, ông lớn tiếng tự hỏi giờ đây đâu còn gì quan trọng nữa. Ông đang hấp hối... Ông còn cần gì tới kỳ hạn?
Snyder vô cùng lo lắng. Nhiều giọt mồ hôi lấm tấm trên trán ông ta và đôi môi bồn chồn run rẩy vểnh lên để lộ hàm răng hơi hô. Ông nắm lấy vai Léon, lay mạnh cho Léon tỉnh lại.
- Nhưng nếu lỡ bọn chúng không uống chai cô - nhắc đó thì sao? Đâu có gì bắt buộc chúng phải uống, Bertuzzi? Giả sử chúng không đụng tới? Tôi phải nói gì với Roger Dolan bây giờ?
Léon gắng gượng cất tiếng cười, nhưng sự cố gắng đó làm ông quá đau đớn và Léon chỉ đành mỉm một nụ cười khiến ông giống hệt một cậu bé con. Giọng nói của ông chỉ còn là một tiếng thì thào.
- Nếu chúng không uống à? Thế thì theo ý tôi chúng đã chiến thắng ta chứ còn gì nữa?
Ông ta từ từ ngã người xuống giường, đôi mắt khép lại.
Đám lâu la của bóng tối đang tới gần...
Chúng đến tìm ông... Chúng bao phủ ông trong những chiếc áo choàng đen lớn...
Chỉ còn lại sự im lặng... Hết chương 11